Trang chủ Sáng tác Chùm thơ bên cửa biển

Chùm thơ bên cửa biển

Chuyện của biển như chuyện của đôi ta / Nhưng cũng khác vì tình ta khác biển / Như ánh nắng soi cát vàng ẩn hiện / Chuyện cũ rồi ai đem nó ra khơi

Chia sẻ

1. Chuyện biển

Biển có từ nơi dòng nước đổ ra
Và có sóng từ khi trời nổi gió
Và biển động trước mỗi lần gió trở
Dẫn con thuyền ra những miền đảo xa

Biển có trong những câu hát ngày xưa
Thuyền đánh cá, bài ca về thuỷ thủ
Nhưng câu hát không làm sao kể đủ
Sự khôn cùng của biển lớn ngoài kia

Phóng tầm nhìn ra những bến bờ xa
Ta chỉ thấy điệp trùng bờ bến lạ
Và con sóng tận cùng sau biển cả
Chẳng đất liền chỉ có sóng mà thôi

Tôi ở đây mà nhìn thấy xa xôi
Sâu thẳm lắm lòng biển sâu thuở ấy
Những tàu cá trơ xác mình dưới đáy
Cơn cuồng phong nắm đó cứ quay về

Biển khơi ra một vùng đất bao la
Dài rộng khắp năm châu và bốn bể
Nhưng chỉ thấy bốn bề bao khắp biển
Cánh hải âu muôn thuở cứ bay về

Đứng trước biển tôi thấy mình bé nhỏ
Lòng biển sâu hơn cả nỗi lòng tôi
Tôi ngỡ mình vô hình trước đại dương
Tan thành bọt, thành trăm con sóng nhỏ

Biển như ru những khúc hát tình yêu
Lời ru nào cũng nồng nàn tha thiết
“Chàng dũng sĩ ra đi, chàng có biết
Thiếp ngày đêm mong ngóng với trông chờ”
Câu hát ngày xưa, câu hát bây giờ
Có những ai trên đời còn nhắc lại
Câu chuyện cũ ngày xưa ai nhớ mãi
Như dòng thơ ai đọc lại bao giờ

Chuyện của biển như chuyện của đôi ta
Nhưng cũng khác vì tình ta khác biển
Như ánh nắng soi cát vàng ẩn hiện
Chuyện cũ rồi ai đem nó ra khơi

Bãi cát vàng nằm yên vị ngoài xa
Hạt muối mặn đem san từng chút một
Cho khắp bể ngàn đời nắng thiêu đốt
Vẫn mặn mà sau trận bão từ xưa.

5/2023, Vũng Tàu

Nguồn: Philippe Gauthier trên Unsplash

2. Một vùng biển xanh

Họ gọi đấy là loài rau muống biển
Anh có từng nghe nhắc đến hay chưa?
Phảng phất mùi lau bên những bãi dừa
Chưa nghe tới nhưng mà vẫn có…

Trước em đây, một vùng biển xanh
Hàng dừa đứng như những người lính gác
Khi mặt trận trước dừa là cát
Trên đó còn chi chít vết chân người
Những đám trẻ hàng chài da rám nắng
Bàn chân chúng không giày – không thấy nóng?
Dưới cái nắng làm da cháy bỏng
Vẫn chẳng hiểu vì sao…

Chiếc thuyền thúng chìm sâu dưới nước
Người đàn bà giăng lưới kéo lê thân
Bà nghĩ gì khi cố giữ bàn chân
Không khỏi ngã dưới làn nước lạnh
Khi biển vốn không hiền hoà yên ả
Biển hung dữ nhấn chìm tất cả
Vẫn không hiểu vì sao…

Chiếc thuyền vừa cập bến cạnh bên
Người đàn ông hai bên tay xách thúng
Gương mặt ông tươi cười rạng rỡ
Hẳn ông nghĩ con đường đi tới chợ
Thúng này đầy – no ấm hôm nay?

Lũ trẻ ùa ra quấn quít bên cha
Người đàn bà neo chiếc thuyền thúng lại
Chùi khoé mắt nơi mồ hôi nhễ nhại
Bà lại gần nâng đỡ giúp cho chồng
Khoé miệng bà khe khẽ nâng lên
Như dấu nhẹm niềm vui ít ỏi
Sóng vẫn vỗ, biển ngoài kia vẫn động
Cát nằm im để cho sóng xô bờ

Giờ phút này em đã hiểu vì sao…

Nguồn: Kamaruld Salleh trên Unsplash

3. Chiếc thuyền trong phá nước

Chiếc thuyền trôi lặng thầm trong phá nước
Con cá bơi theo chiều con nước dâng
Giữa dòng sông cuộn trào thác lũ
Vốn ngàn đời luôn đổ về biển xa

Chiếc thuyền trôi trong phá nước một mình
Nó lặng lẽ neo mình nơi bến đợi
Con sóng cả đổ nhào lao vút tới
Đẩy thuyền đi ra khỏi bến ban đầu

Tôi ngồi nghe chuyện người ngư dân
Ông kể về một thời trong kí ức
Những làng biển ẩn mình sau gió giật
Với triều cường muôn thuở sóng đi xa
Ông kể về mỗi chuyến ra đi
Chiếc thuyền ấy rời xa khỏi phá
Mũi thuyền đón đợt sóng đầu nơi biển cả
Sóng chồm lên nhận nước con thuyền
Tảng đá ngầm như ngàn mũi lao
Chờ chực đâm khi nước vừa ngã xuống
Giữa vô vàn muôn lần cơn sóng cuộn
Bọt trắng tung lên – nước sầm đổ xuống
Giọt nước mặn sát vào da vào thịt lạnh
Khứa vào sâu vết thương cũ chưa lành
Ông lái thuyền tay ghì chắc không buông
Cố giành giật cho mình sự sống
Nhưng trước biển vốn muôn đời dài rộng
Sức con người không thắng nổi thiên nhiên
Ông tì lên bánh lái con thuyền
Cố chuyển hướng xa vùng gió bão
Biển níu lại không tìm ra lối thoát
Làm con thuyền xoay chuyển đảo điên
Nhưng biển vẫn là nơi chốn bình yên
Khi sau vùng gió bão triền miên
Nó trả lại cho ông vùng nước lặng
Không gợn sóng, một vùng đầy tôm cá
Biển trở lại chính mình yên ả
Cho những con người gắn cuộc sống nơi đây

Ông hàng chài đôi mắt nhìn đăm chiêu
Quanh mạn thuyền bập bềnh cơn sóng vỗ
Chiếc thuyền ấy nằm lặng im giữa phá
Như chưa từng trải qua những gian nan
Nhưng chỉ riêng nó biết mà thôi
Giữa tận cùng sau ngàn năm hung dữ
Biển vẫn là nguồn sống tự ngàn xưa.

5/2024, Vũng Tàu

Nguồn: Torsten Dederichs trên Unsplash

4. Đảo

Nếu yêu em xin hãy đến cùng em
Nơi biển xanh, cát trắng sóng xô thuyền
Chớ ngại ngần mà nghĩ chuyện cơ duyên
Anh hãy xem nơi này nuôi hạnh phúc
Xin anh đừng cười những lời em vừa nói
Hãy cho rằng em nửa đùa nửa thật
Như chuyện hoang đường cây mắc mật
Mọc ở vùng đồi cát khô cằn

Ta sẽ cùng đi trên bãi cát nơi đây
Nghe tiếng sóng xô bờ thoai thoải
Nghe tiếng hát của người chèo lái
Tiếng con tàu xa khuất rặng chân trời
Anh sẽ ở đây làm người ngư dân
Ngày dệt lướt đêm về đi xiệt cá
Em thì lo chăn ấm, bát cơm đầy
Bữa cơm mình sẽ có cọng rau đay
Rau muống luộc, với nồi kho con tép
Nghĩ vu vơ em cười, anh tưởng thiệt
Chép miệng cười em nhớ tới quê mình

Anh có nghe lời em nói không anh
Giữa làn nước trong xanh bờ cát vắng
Lời em nói phơi trần dưới nắng
Thoang thoảng mùi hoa lý phía sau vườn
Hoa với lá đẫm mình ướt trong sương
Em nghĩ về hai bên bờ xa cách
Những dòng sông như tình yêu thiên vị
Lấy bên bồi nớ đắp bên lở bờ ni
Anh có nghe lời em nói không anh
Nếu yêu em xin hãy đến cùng em!

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *